THƯƠNG EM

Nhạc của Tuấn, tôi nghe nhiều, nhưng để kể câu chuyện nào đó có liên quan một chút thì hơi khó, vì cơ bản nó đã được trải với một nội dung khác, một câu chuyện khác mà nhiều người biết đến rồi. Nhưng với Thương Em thì tôi lại có một cảm xúc rất lạ...

Lần đầu nghe ca khúc này là nhạc phim của Mắc Biếc, một chuyển thể từ tác phẩm cùng tên của Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Một câu hát, một đoạn ca từ sẽ mang lại cảm xúc dạt dào nhất khi được vang lên trong một khung hình, một đoạn câu chuyện phù hợp. Đó là sự cộng hưởng không phải vô tình mà nhà sản xuất mang lại, tất cả là sự tính toán, từng giây từng phút một trong quá trình dựng phim.

Nhưng cuộc đời thì đôi khi không phải cái gì cũng rơi đúng thời điểm như thế.


Một buổi sáng giữa tuần, trời trong, sau khi thay đồ và chuẩn bị đi làm, tôi nhìn quanh căn phòng lần nữa xem có để quên thứ gì hay không, tồi vẫn hay lơ đễnh, có hôm quên cái ví, cái điện thoại, thậm chí chẳng thèm bỏ cái macbook vào giỏ mà te te đi xuống cầu thang.

Cái không gian ban sáng trong căn phòng tôi rất buồn, nó không trong vắt như những căn phòng khác có ô cửa kính đón nắng sớm lãng mạn. Những tia nắng rọi vào phòng tôi yếu ớt, qua tấm rèm thưa mỏng. Đã bao giờ bạn ngồi nhìn những hạt bụi lơ ngơ trong tia nắng sớm ấy chưa? Nó y như tôi vậy, bay bay chẳng lên chẳng xuống, cứ vất vơ trong không gian kín chật hẹp ấy, giống như tôi, cũng vất vơ trong chính cuộc đời mình.

Bất giác tôi ngồi xuống giường, lặng nhìn những hạt bụi ấy, tai nghe vang lên đôi lời...


"Thương em!

Khi những chiếc ôm nay thành xa vời

Ai đó kéo theo ân tình lên trời..."


Thương em... hay thương tôi...

Mắt Biếc đã ngừng chiếu khá lâu, ca khúc này đã nghe muốn mòn tai, vậy mà cảm xúc vẫn bị đẩy lên một cách khủng khiếp khiến những giọt nước ấy vẫn trào ra trong vô thức.

Tôi không khóc, không hề có một tiếng nấc hay gào thét, chỉ là những giọt nước mắt sống chảy ra khi nó đã đầy..

Tôi vẫn cứ ngủ lòng mình rằng, "khi nhắc với lòng, xin đừng thêm yếu đuối, chua xót có nhiều nhưng phải đi đến cuối"...

Ừ thì đi đến cuối...

"Cái tàn nhẫn nhất của lần cuối là chính bản thân mình không biết đó là lần cuối!", "Em" đã từng nói như thế, và tôi đang phải gặm nhấm cái sự tàn nhẫn đó đây...


"Sương gió đã làm một hình hài xanh xao

Duyên số trót làm một cuộc đời hư hao..."

Thương tôi...


#HaiTamChamHaiTam #ThienHuy

Nhận xét