NGẬM NGÙI
Mọi người sẽ cảm thấy thế nào khi có người gối đầu lên tay mình ngủ nhỉ.
Một buổi chiều muộn, sau buổi hẹn hò đầu tiên, nó đưa em về phòng. Căn phòng nhỏ có cửa sổ nhìn ra bầu trời xanh trong đang dần chuyển màu hoàng hôn. Trên gương mặt em lộ rõ sự mệt mỏi sau một ngày rong ruổi cùng nó trên các con phố của Sài Gòn. Nó nhẹ nhàng kéo rèm, mở một playlist lofi êm dịu và cùng em ngã ra giường. Căn phòng tối om, những tia sáng yếu ớt cuối chiều len lõi qua khe cửa không đủ sức làm em khó chịu. Em nằm trong vòng tay nó, thiếp đi một cách nhẹ nhàng. Nó gác tay lên trán và nghĩ về ngày hôm nay, phải mất bao lâu, nó mới được gặp lại em lần nữa. Câu hỏi cứ lẩn quẩn trong đầu nó, một mặt muốn quay qua siết em vào lòng, mặt khác lại muốn ngắm nhìn em yên bình trong cánh tay nó. Tay em siết chặt tay nó như đang bấu víu vào một cứu cánh nào đó trong bộn bề cuộc sống ngoài kia. Nhìn em ngủ, giấc ngủ thật yên bình. Bờ vai nó có lẽ vẫn chưa đủ rộng để có thể bảo vệ em khỏi sóng gió cuộc đời, nhưng ngay lúc này đây, nó hiểu rằng, em đang rất tin vào nó.
Những dòng suy nghĩ cứ lướt qua trong đầu nó, khi nào, bao giờ, cảm giác này, sẽ quay lại?
Trời sập tối, em cựa mình thức giấc, nó vội vàng vòng tay qua ôm em, mũi nó rít một hơi thật sâu như muốn giữ lại mùi hương nơi cổ em lại cho riêng nó. Nó nhắm mắt và tận hưởng như giây phút đó như một món quà mà ông trời vừa trao cho nó. Đưa em về, nó vội hỏi, Khi nào em lại qua...?
Em đáp lại bằng một nụ cười nhẹ với chiếc hôn vội vàng...
Nó dõi theo hình bóng em hoà vào dòng người vội vã cuối ngày.
Câu hỏi ấy vẫn chưa được đáp hồi và nó cũng chưa được gặp lại em kể từ hôm đó...
#HaiTamChamHaiTam #ThienHuy



Nhận xét
Đăng nhận xét