GỌI NHỮNG BÌNH YÊN

Gọi những bình yên là tên khác của Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh, phiên bản do nữ ca sĩ Thu Phương trình bày với giọng ca khá tự sự và truyền cảm. Nếu Ái Phương mang lại cảm giác buồn man mác khi nhìn về tuổi thơ của những người đã lớn, thì "Cô gái" của tôi mang lại góc nhìn của những kẻ đã luống tuổi hoài niệm về thanh xuân của mình.



Người ta hối tiếc tuổi thơ vì chơi chưa đã, vì thèm thuồng những tiếng cười ngây ngô, vô âu vô lo, những lần được rong chơi quên lối về.

𝐓𝐮𝐨̂̉𝐢 𝐭𝐡𝐨̛ 𝐜𝐡𝐢̉ 𝐥𝐚̀ 𝐭𝐢𝐞̂́𝐧𝐠 𝐜𝐮̛𝐨̛̀𝐢, 𝐜𝐨̀𝐧 𝐭𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐱𝐮𝐚̂𝐧 𝐜𝐨́ 𝐜𝐚̉ 𝐧𝐮̛𝐨̛́𝐜 𝐦𝐚̆́𝐭.

Người ta tiếc thanh xuân là tiếc những lần thiếu can đảm, thiếu bản lĩnh để thời gian trôi qua rồi người ta lại buộc miệng, "Giá như lúc đó..."

Cuộc sống này luôn tồn tại nhiều sự lựa chọn đi kèm với những chi phí cơ hội. Buộc lòng con người chỉ được chọn một hoặc một ít chứ không thể tất cả. Khi đã lao vào con đường kiếm tiền, thì đừng nghĩ đến việc yêu đương, khi đã muốn có thời gian cho bạn đời và cũng muốn có thời gian để kiếm tiền thì dĩ nhiên bạn phải cắt xén bớt thời gian cho gia đình. Ai cũng vậy mà, cuộc đời rất công bằng vì mỗi người chỉ có hai tư giờ một ngày. Và khi chúng ta già đi, chúng ta sẽ hối tiếc về điều mà chúng ta đánh đổi trong thanh xuân ngắn ngủi ấy.

Giá như con ở bên ba mẹ nhiều hơn!

Giá như lúc đó tao chịu khó cày thì bây giờ đã khoẻ.

Giá như anh can đảm hơn, nắm lấy tay em nhất quyết không buông thì bây giờ...

Hàng tá những mệnh đề "Giá như..." được đưa ra khi thời gian lững thững trôi... Có người bảo tôi sao không giá như có "sức khoẻ". Có lẽ cái sự vô thường ở cuộc đời này nó đã khiến mình chẳng còn mong sức khoẻ nữa.

Thời đại bây giờ, sống lâu không bằng sống sâu, nhưng đừng sống lỗi là được!

Cuộc đời có bao nhiêu lần mười năm...

#HaiTamChamHaiTam #ThienHuy 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến