NHƯ MỘT THÓI QUEN


Gã thuê trọ trên tầng bốn của một căn nhà có 5 tầng. Đơn giản chỉ vì riêng căn phòng đó balcon hướng về phía mặt trời mọc. Từ balcon đó, gã có thể ngắm từng chiếc máy bay chuẩn bị hạ cánh mỗi chiều, hứng nắng sáng cho đám cây xanh lúc nhúc và một bầu trời không bị vướng bởi bất kỳ một toà nhà cao tầng nào, kể cả biểu tượng chọc trời của thành phố.



Đối diện balcon phòng gã là một sân thượng của dãy nhà trọ bên cạnh. Chuyện sẽ không có gì nếu bên ấy không có một đứa nhóc hay trèo lên sân thượng bên ấy ngắm trăng, ngắm sao và ngắm luôn gã trần như nhộng bên phòng. 

Nhóc vẫn hay nhắn tin cho gã mỗi khi thấy phòng gã còn sáng đèn hai ba giờ sáng. Nhóc gặp gã một lần khi mua cho gã ít nước đá uống buổi tối khi gã làm việc khuya. Nhóc vẫn hay bảo gã mặc đồ vô vì có bạn nhóc lên sân thượng ngồi cùng. 

Rồi hôm nay nhóc nhắn cho gã, báo với gã sang tuần nhóc dọn đi, không ở đó nữa. Vậy là gã không phải lo có người nhìn trộm gã mỗi tối. Gã nhận tin trong một tâm trạng không ổn lắm, gã thấy như mình mất đi một thói quen gì đó. 

Về phần gã, trong đầu gã hiện lên một câu hỏi, sao cái cảm giác gã nhận được lại sai sai như vậy. Đáng lẽ gã sẽ phải vui vì bên đó sẽ không còn ai hay lên sân thượng phá cái khoảng không đắt giá của gã như thế. Nhưng gã như mất đi một thói quen của riêng mình. Không biết từ bao giờ, việc đầu tiên sau khi vào phòng là gã sẽ ra balcon xem xem nhóc có ngồi đó không. Mặc dù có hay không cũng chẳng ảnh hưởng tới gã. 

Vậy gã mất cái gì, phải chăng là một lý do, một hành động hay một cái gì đó… như một thói quen hằng ngày của gã. 

Âu cũng là cái duyên, nhóc với gã không có bất kỳ liên kết nào, ngoài những tin nhắn vội mỗi tối, vậy mà nỗi buồn vẫn len lõi trong tâm trí gã. 

Gã, một kẻ trái tim lầm chỗ để trên đầu! 


Nhận xét

Bài đăng phổ biến