LẠI MỘT ĐÊM MƯA

Tuổi 25

Người thì bảo chênh vênh

Kẻ thì cho là sung mãn

Đôi lúc bị gắn cho hai chữ ngông cuồng.

Tôi chỉ thấy mệt!


Hai lăm.

Bố mẹ bắt đầu tới tuổi nghỉ hưu, phần chi tiêu trong gia đình đôi khi chỉ là phần lương hưu ít ỏi mẹ vẫn trông chờ hằng tháng. Ba thì vẫn lầm lũi với chiếc xe máy cũ của thằng con trước khi đi bộ đội để lại. Cơm đủ ba bữa, đôi khi còn quá khó. 

Ngày xưa mẹ nói, ba mẹ chỉ cho mày được cái chữ, còn mày học được chữ gì, dùng chữ gì là do bản thân mày lựa chọn, tốt mày hưởng, xấu mày chịu… nhưng cuộc đời đâu đơn giản kiểu ai làm nấy hưởng đâu, vẫn đâu đó chuyện con dại cái mang đó thôi. Thế nên đôi khi làm cái gì, quyết cái gì, điều đầu tiên suy toán tới cũng chỉ hai chữ gia đình to chà bá sau lưng.

Hai lăm.

Chẳng nhiều bạn bè. Đôi khi thẳng tay từ chối một cuộc hẹn mà chỉ cách đó vài ngày mình còn háo hức nhưng ban nãy có cái mail complain của đối tác vì cái màu logo sao đậm quá. Nhưng cũng có lúc nằng nặc gặp cho bằng được người chị bạn thân lâu rồi chưa nói chuyện, dù có mưa gió bão bùng, sấm chớp ầm ầm cũng phi như bay qua nhà nhau chỉ để nhìn nhau một cái, cười nhẹ rồi bảo, lâu lắm rồi, mình không gặp nhau, chúng ta có nhiều lý do để ăn mừng quá chị ạ! 

Những mối quan hệ dường như trở nên đắt đỏ, nhiều khi phải chọn lọc, suy xét đến mòn mỏi chỉ vì có nên gác lại chuyện này để đi gặp người kia hay không. Rồi lại trong cái vòng lẩn quẩn ấy, chưa đi đến hồi kết thì lại nghe tin, ê mày biết gì chưa, thằng đó, nó vừa mất sáng nay. Ừ, tao còn chưa gặp mày mà, tao chưa hẹn được mày mà, sao mày đi nhanh vậy. Nhìn nó, nằm đó, mà tim thắt lại, giá như… tao quyết đoán hơn thì có lẽ tao không phải đứng đây nhìn mày sau hai năm xa cách như vậy. 

Hai lăm.

Đôi khi chẳng quán xá ồn ào, náo nhiệt. Thèm lắm một hương thơm mùi trầm xông thẳng vào mũi của một quán cà phê ẩn mình trong góc phố vắng, chàng trai trẻ ôm cây guitar, thỏ thẻ vào cái micro trước mặt, “cơn mưa phùn, bay qua thành phố nhỏ, đèn đêm dật dờ…”. Bên cạnh có một bàn tay khẽ siết chặt, đầu tựa vào nhau, thả hồn vào không gian mờ mịt trước mặt, ánh đèn vàng le lói không thể xóa tan màn đêm u tối. Người lại hỏi, “ta sẽ thế này trong bao lâu?” – “không biết nữa…” vậy đó, màn đêm cữ lặng lẽ trôi, hai tâm hồn cô đơn lại quyện vào nhau một lần nữa, sự im lặng lại bao trùm tất cả. Chàng guitar lại tiếp tục với những ngón tay điêu luyện… “Ngày nào … cho tôi biết… biết yêu anh rồi… tôi biết… tương tư…”

Hai lăm.

Thảo mai với chính bản thân mình. Ăn nhé, cái bánh này ngon đây, không. Thử loại trà sữa mới này đi, đang khuyến mãi nè, không. Sếp tới bên cạnh, đi xem ca nhạc nhé, có ca sỹ A, bà B, ông C đang hot nè, OK sếp, cho em hai vé, em đi với bạn. Hai tuần sau buổi biểu diễn, hai chiếc vé lại vẫn nằm trong hộc tủ trên công ty, chưa xé phần kiểm soát. Nhưng sở thích ngày thanh xuân vẫn hiện diện rõ mồn một, vẫn quan tâm, nhưng không còn đủ hứng để tham gia nữa rồi. Thay vào đó, là những đứa em do chính tay mình đào tạo, lâu lâu nó nhắn tin lại hỏi bây làm ở đâu rồi, cho anh qua làm osin bây với. Nó lại bỉu môi, giỏi như sếp mà qua đây, phí! Ơ, cái đệt, mình thất nghiệp tính nhờ nó xin việc, mà nó nói thế là thế nào. Vậy đó, mà vẫn cứ hẹn hò mãi, dăm ba bữa lại café sếp ơi, bệt đi đại ka, hay đại loại như, em mới lãnh lương, anh em mình đi làm vài chai nha sư phụ. Chẳng biết dạy được tụi nó những gì mà lâu lâu nó lại gọi mình như trưởng môn phái ăn hại ấy. 

Hai lăm.

Đủ lớn để có thể chịu trách nhiệm với những gì mình nói, mình làm. Thẳng tính tột độ, đôi khi chẳng thèm nể nang ai điều gì. Hoặc là tôi sai, tôi chịu, hoặc là anh sai, anh phải thay đổi. Hai năm quân ngũ chẳng rèn tôi được gì, chỉ được cái bụng to đùng kèm theo cái thói ngông nghênh ấy. Đúng là đúng, sai là sai, không có mập mờ kiểu như tình thì đúng, lý thì sai, hay giữa đen và trắng còn có màu xám, rồi xám trắng và xám đen. Nô nô nô! Cuộc sống muôn màu chứ không phải bảng màu. Một cái cầu vồng, hai cái cầu vồng, hàng trăm, hàng triệu cái cầu vồng cũng chỉ có bảy màu, nhưng một sự thật truyền qua hai cái miệng cũng đủ để không còn là sự thật nữa rồi, và dĩ nhiên một sự dối trá chỉ cần một cái mồm thôi cũng trở thành sự thật. Đôi khi được nói hết những gì mình suy nghĩ ra để rồi nhận lại ba chữ, mày sai rồi! còn hơn là im lặng luồn cúi. 

Hai lăm.

Gánh nặng trên vai không chỉ là tiền, danh vọng, sự nghiệp, tình yêu… mà đơn giản chỉ là hạnh phúc. Phấn đấu một đời, để khi nằm xuống còn tự nhủ được rằng tôi đã rất hạnh phúc, mọi người ạ! Chỉ cần hạnh phúc là đủ mà có ai biết được rằng, hạnh phúc nó lớn lao lắm ạ. Đó là một công việc ổn định với mức lương kha khá, là một người yêu dễ nhìn sẵn sàng nắm tay quấn quýt nhau trên phố, là đám bạn thân hở ra là vay tiền nhau loạn xạ, là ông anh bà chị để có người mà mè nheo, là nhỏ em chạy vội tới hỏi bài, và còn nữa, là câu nói, bây về rồi à, cơm trên bếp ấy, bỏ miếng trứng vô mà ăn đi. 

Chỉ thế thôi, hai lăm đơn giản lắm, nhưng mệt mỏi lắm…



Nhận xét

Bài đăng phổ biến